Bài thơ : Nhơn Châu, nổi nhớ mãi không vơi !

Quy Nhơn thành phố hiện mờ xa

Bọt tung trắng xóa đường tàu chạy
Ánh mắt long lanh, xanh màu tình nguyện
Nơi tôi đến, Nhơn Châu vẫy chào.

Nơi đảo xanh, người dân hiền hậu
Sống cuộc đời sóng gió ngoài khơi xa
Từng mẻ cá tàu đánh về ngày mới
Đã hiện trên môi, phơi phới niềm vui

218127-Toan canh

Một góc đảo Nhơn Châu

Nụ cười em thơ trắng trong màu bọt biển
Anh lính đảo, tay súng chắc trên vai
Tiếng hát cất lên, nơi đảo xa gọi nhớ
Những bóng hình, đất liền gửi yêu thương

Bình minh lên, Nhơn Châu ôi đẹp quá!
Khách phương xa, sao bồi hồi mãi thôi?
Màn đêm buông, đảo lấp lánh đèn vàng
Với gió lạnh, biển hát khúc vang ca

Ngọn hải đăng sừng sửng giữa núi cao
Soi đường dẫn lối, tàu vào tàu ra
Phấp phới bay, ngọn cờ Liên Chi Hội
Kỹ Thuật Công Nghệ vượt trùng khơi.

Nơi tôi tập kết, doanh trại D30 đón chào
Từng bữa ăn, giấc ngủ cùng đời lính
Những đêm khuya, anh em cùng tụ họp
Buổi giao lưu, chan chứa những niềm vui

Tiếng gọi biển đảo, tiếng gọi thân thương
Ngày hội văn hóa, ngày hội thể thao
Nối vòng tay lớn, sức trẻ tình nguyện.
Tình đất liền nối chặt hải đảo xa xôi

Những khúc ca, người lính hát yêu đời
Cùng điệu múa, chiến sỹ tình nguyện vui
Ánh lửa trại bập bùng khúc hòa ca
Bên điệu sạp, gõ nhịp nhảy tình thân

Ba ngày trôi qua, nghĩ lại nhanh đến thế?
Ngày trở về, biển bổng nổi sóng to
Từng cơn mưa, rơi hoài niềm lưu luyến
Đảo ngọc u buồn tiễn bước người đi

Khách phương xa đành vẫy chào tạm biệt
Người ở lại, xin giữ những yêu thương
Hẹn một ngày, ngày chúng ta gặp lại
Nhơn Châu ơi ! Nỗi nhớ mãi không vơi !

                                                    ( Nguyễn Thanh Tùng – Kỉ niệm Nhơn Châu 23.03.2014 )

Pin It

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *